
Hiệp Hội Đoàn Kết Công Nông Việt Nam Và Trần Quốc Hiền
Courtesy of HOÀNG THỊ VÂN.
Việt Báo Thứ Ba, 10/2/2007
Cuối tháng 10 năm 2006,
Hiệp Hội Đoàn Kết Công Nông ra đời. Giữa tháng 11, ngay sau khi nhà nước Cộng
sản tổ chức xong APEC, chính quyền này đã ra tay đàn áp và bắt giam hầu hết
những người lãnh đạo và những thành viên công khai của hiệp hội.
Ngày 12 tháng 12, Luật sư
Trần Quốc Hiền, người phát ngôn nhân đại diện của Hiệp Hội ở Sài Gòn, bị bắt
giam một ngày sau khi phổ biến bản thông báo lên tiếng về việc bắt giam thành
viên của họ. Nhà cầm quyền Hà Nội đã đọc lệnh bắt giam LS Trần Quốc Hiền 4
tháng ngay tại văn phòng làm việc của anh tại Sài Gòn. Ngoài Hải Phòng, Cao Văn
Nhâm bị tra vấn và khủng bố tinh thần liên tục cho đến ngày hôm nay. Cao Văn
Nhâm là người đại diện cho Hiệp Hội ở miền Bắc. Anh bị áp lực của công an đặt
lên gia đình để phải bị mất nơi cư trú. Cuối cùng, vì không còn chịu đựng nổi
sự tra tấn tinh thần, Cao Văn Nhâm đã đào thoát sang Cam Bốt với một tinh thần
bị chấn động, trở nên là người mất quân bình về tâm thần và đang được Cao ủy tị
nạn cứu chữa.
Tình trạng của tất cả các
anh chị bị bắt giam tới giờ này chưa được nhà cầm quyền Việt Nam chính thức
công nhận, mặc dù Bộ ngoại giao và Dân biểu quốc hội Hoa Kỳ đã lên tiếng, cũng
như Liên hiệp các quốc gia Âu Châu và báo chí quốc tế đã lên tiếng. Gần đây,
Hội Ân Xá Quốc Tế cũng đã trực tiếp phát động cuộc vận động can thiệp cho chị
Trần Thị Lệ Hằng, http://web.amnesty.org/appeals
/index/vnm-010507-wwa-eng, một trong những sáng lập Hiệp Hội Đoàn Kết Công Nông
Việt Nam (cung voi Nguyễn Tấn Hoành).
Sau vụ bắt giam đồng loạt
này, bà giám đốc Liên đoàn lao động Việt Nam đã báo động: những thế lực xấu có
thể nắm lấy sức mạnh của người lao động. Điều này cho chúng ta thấy: nhà nước
đã có những quan ngại về sự lớn mạnh của giới Công và Nông dân.
Vấn đề được đặt ra: tại sao
nhà nước CS lại quá lo sợ sức lớn mạnh của người Công nhân trong khi đảng Cộng
sản hô hào rằng: "giai cấp công nhân là giai cấp lãnh đạo"? Sự mâu
thuẫn thấy rõ trong sự đàn áp thẳng tay, hầu như muốn dập tắt một tổ chức công
đoàn tự lập này. Và nhất là mới đây có tin chính quyền Hà Nội đang soạn thảo
nghị quyết cấm đình công.
Những cuộc đình công liên
tục ở Đồng Nai, Bình Dương trong tháng Ba năm nay, 35 vụ với 33 vụ xảy ra với
công ty nước ngoài, cho ta thấy sự chịu đựng những bất công đã vượt quá giới
hạn của người Công nhân. Cũng cần nhắc lại, hầu hết những thành viên của Hiệp
Hội đã bị bắt tại Đồng Nai và hiện giam tại trại B5.
Trong tất cả những thành
viên của HHDDKCN bị bắt vào cuối năm 2006, chỉ có Luật sư Trần Quốc Hiền, Phát
ngôn nhân của Hiệp Hội đã bị đưa ra tòa vào ngày 15/5/2007, và lãnh án thật
nặng là 5 năm tù cộng với 2 năm quản chế tại gia. Trước khi ra tòa, anh đã
không được tiếp xúc với gia đình và không hề được có luật sư bào chữa. Ngày ra
trước tòa anh đã không nao núng và không chấp nhận bản án. Anh đã bị tước hết
tất cả quyền con người cơ bản trước khi họ buộc tội anh. Anh có tội vì đã đảm
nhận vai trò Phát Ngôn Nhân cho HHDDKCN, giúp đỡ dân oan viết đơn khiếu kiện,
và lên tiếng ủng hộ khối 8406.
Suốt thời gian trước khi ra
toà anh đã bị biệt giam ở số 4 Phan Đăng Lưu, Sài Gòn. Sau phiên tòa thì lại
biệt giam ở khám Chí Hoà và sau đó đưa tới trại giam Bố Lá ở Bình Dương (*).
Người Mẹ già và đứa con 10 tuổi đã được nhìn lại con và Bố lần đầu tiên ở trại
Bố Lá. Vợ, Phạm Thị Lộc chạy ngược xuôi, làm đơn từ tới lui để được gặp chồng
sau phiên xử đã không được "nhà nước của nhân dân lo cho dân", mãi
đến khi anh bị đưa về tạm giam ở khám Chí Hòa. Mẹ anh đã không dám để cho anh
kháng án vì sợ lại bị buộc thêm những tội "vô hình" và không chịu
đựng nổi những dư luận tàn ác vì sự thông tin tráo trở của báo giới nhà nước.
Tại trại giam Bố Lá, gia
đình được đi thăm nuôi 2 lần mỗi tháng, được gởi tối đa 400,000 (bốn trăm ngàn)
đồng một tháng, vật dụng và thức ăn gởi không quá 3 kí lô và phải gói bằng giấy
báo mua tại trại giam, mỗi tờ giấy gói là 500 đồng.
Bây giờ Trần Quốc Hiền là
người tù, mỗi ngày ngồi đan giỏ lưới cho trại với thân hình xanh xao và ghẻ lở
vì bao ngày tháng bị biệt giam. Những ngày tháng ngược xuôi cho phong trào dân
chủ đã bị xếp lại, cầu mong anh được bình an và vững tin vào ngày mai.
Bây giờ, Trần Thị Lệ Hằng,
Đoàn Văn Diên, Đoàn Hữu Chương đang bị nhà cầm quyền Việt Nam cố tình bỏ quên
trong trại giam B5 Đồng Nai.
Bây giờ, Nguyễn Tấn Hoành,
người thanh niên trẻ sáng lập HHDDKCN có thể đã bị nhà cầm quyền tra tấn đến
chết hoặc đã trốn thoát nơi nào. Dẫu Hoành có đang ở nơi nào thì hãy biết rằng
tất cả những con người có lương tâm đều trân trọng sự dấn thân của em và luôn
luôn ở bên cạnh em và gia đình.
Tháng 7/07, sau vụ đàn áp dân oan ở Sài Gòn, Hà Nội.
Phụ Nữ Vì Nhân Quyền Việt Nam
(*) Hiện nay, 9/07,
TQH đã bị chuyển về trại giam Z30 Xuân Lộc, Đồng Nai, hàng ngày phải gỡ hột
điều, lao động cho trại giam (để làm lợi cho ai?!).